TIGblogs TIG | TIGblogs GROUP TIGBLOGS LOGIN SIGNUP
Daisy
Daisy
Khoảng giữa đêm ngày

Đứng trước mỗi một mối tri giao, tôi đều im lặng,
như tất cả mọi ngữ ngôn đã trở nên vô nghĩa.


Đọc được bài này của Trịnh Tuấn trên blog bạn Thu Thủy, thấy hay hay nên xin về post ở đây chia sẻ cùng các bạn.




Nhịp sống số cuốn con người lao đi trong những vòng xoáy xoắn kép, có lúc tưởng như không còn đủ thời gian để dừng lại, suy ngẫm. Các giá trị tâm linh đã và đang xê dịch về mặt khái niệm, thêm vào đó là những bộn bề trong việc không muốn mình vác-dép-chạy-theo-lịch-sử, khiến cho tư duy không còn chỗ để nương tựa vào cái gọi là Nghỉ-Ngơi, những hạt-thần-kinh rụng lả tả xuống những quyết định một mất một còn...Ít người còn nhận ra cái hữu-hạn khi dự mình vào nhân gian này.

Tôi có dịp được nghe một bản Thánh Ca, nói về cái hữu hạn và cái vĩnh hằng, lấy làm khâm phục trí tuệ con người khi đã nhận ra chân-giá-trị. Ví như đoạn: "Đời sống con người chóng qua như cỏ, như bông hoa nở trong cánh đồng. Một cơn gió thoảng, đủ làm nó biến đi, nơi nó mọc cũng không còn mang vết tích...". Đã có lần tôi cầm bút lông viết thư pháp về một câu thơ: So với cái mênh mông của vũ trụ/ Thì nỗi buồn hạt bụi có là chi! Chợt thấy hai cái luồng tư tưởng ấy thật là đồng điệu và rất trí lí.

Có lẽ vì thế mà tôi luôn tự nhủ với mình rằng: Ngày hôm nay là ngày đầu tiên của cuộc đời còn lại. Bởi nghĩ thế, tôi chào đón tất cả những huệ duyên của cuộc đời, thèm khát cầm-nắm những bàn tay, hân hoan đón nhận tình người - tình đời, sẵn lòng bội thu mọi sẻ chia cho dù trái tim mình luôn giáp hạt. Hạnh phúc thay, nhờ đó tôi có được những người bạn, những người anh, người chị - Họ là những thiên sứ mang đến cho tôi niềm tin trong niềm giao thoa những cung bậc người và những cung bậc tình. Đứng trước mỗi một mối tri giao, tôi đều im lặng, như tất cả mọi ngữ ngôn đã trở nên vô nghĩa. Cũng vì thế, tôi cố gắng lo toan mọi công việc của mình, để chia sớt những thời gian còn lại cho hết thảy. Quả thực, tôi tham lam vô độ: Tôi muốn làm tất cả để vợ tôi luôn hạnh phúc, đứa con sắp ra đời của tôi được nuôi dưỡng nên người; Tôi muốn bạn bè tôi được nhân đôi những niềm vui và sẻ đôi những nỗi buồn trong cuộc sống. Tôi muốn được biểu hiện hành vi chữ Hiếu cho thế hệ kế tiếp bằng việc sống đúng nghĩa, đúng mực, đúng luân thường với thế hệ đã sinh ra mình v.v... Tôi tham!

Trọn cuộc xoay sở cho hợp lý, tôi đã quên mất một khái niệm quý báu: Thời gian. Xin đăng kí tạm trú linh hồn mình cho Khoảng-Giữa-Đêm-Ngày, kí thác tuổi tên cho muôn hoa, để bướm ong dập dìu hút mật. Trong cái khoảng giữa ngày đêm đó, nếu được, tôi chỉ xin ngồi lại một mình trong giây lát, để kịp hát một câu thơ của Bùi Chí Vinh:

Hôm nay trên cỏ ta ngồi
Ngày mai dưới cỏ là nơi ta nằm..

Trịnh Tuấn




August 8, 2007 | 1:08 AM Comments  0 comments

Tags:
You must be logged in to add tags.


Pham Thuy Duong's Profile


Latest Posts
Từ hảo vọng
Nụ cười mỉm...
Biết mình
Ngôn ngữ cơ thể...
Duyên là do mình...

Monthly Archive
September 2006
October 2006
November 2006
December 2006
January 2007
February 2007
March 2007
April 2007
May 2007
June 2007
July 2007
August 2007
September 2007
October 2007
November 2007
December 2007
January 2008
February 2008
March 2008
April 2008
May 2008
June 2008
July 2008
August 2008
September 2008
October 2008
November 2008
December 2008
January 2009
February 2009
March 2009

Change Language


Tags Archive
bikes cars government ict life! ohcanada! personal policy racing roads rofl sports uncategorized wtf


60828 views
Important Disclaimer